District 105 trở lại với chương thứ hai trong hành trình ba phần của họ, và họ đã không lãng phí thời gian. "Chapter II: THE HATED PROTECTOR" ra mắt chỉ vài tháng sau "Chapter I: THE LOST CREATOR,", nhưng tốc độ không đi kèm với chất lượng. Thậm chí, EP này còn khẳng định điều mà nhiều người nghi ngờ sau lần phát hành đầu tiên. District 105 cuối cùng đã định hình được âm nhạc của riêng mình.
Đây là khoảnh khắc âm thanh mà tất cả những ảnh hưởng, thử nghiệm và bao năm tháng miệt mài của họ hòa quyện vào nhau. Những đoạn riff được trau chuốt, tiếng trống mang đậm cá tính chứ không chỉ đơn thuần là sức nặng, và giọng hát đã phát triển thành một chất giọng riêng biệt, dễ nhận biết ngay lập tức. Không chỉ dừng lại ở âm thanh, chương thứ hai này còn đào sâu thêm câu chuyện bao quát, sẽ được hoàn thiện vào năm sau với một album đầy đủ.
Ban nhạc đã hứa hẹn một bộ ba tác phẩm sẽ khám phá những khó khăn từ nhiều góc nhìn khác nhau. "Chương II" là điểm bùng nổ, khoảnh khắc bạn nhận ra điều thúc đẩy bạn tiến về phía trước cũng chính là lúc bạn hủy hoại bản thân. Nỗi ám ảnh, mất mát, sự cứu rỗi, và nỗi đau chôn vùi chính mình khi còn trẻ. District 105 tiếp cận những chủ đề này với sự tự tin hơn bao giờ hết.
Dream of (My Own Death)
EP mở đầu bằng ca khúc đầy tham vọng và giàu cảm xúc nhất. Giai điệu quen thuộc của bài hát ru miền Tây “Ầu ơ dí dầu” đã mở màn cho câu chuyện. Đó là một lời nhắc nhở lặng lẽ về ký ức, một lời tri ân đến nguồn cội của hai thành viên sáng lập, và một lời ca khéo léo báo trước, khai thác ý tưởng đánh đổi giấc mơ lấy sự an toàn để rồi cuối cùng lại bị mắc kẹt trong số phận trái ngược.
Sự tĩnh lặng không kéo dài. Khi đoạn riff đầu tiên vang lên, nó mang đậm chất District 105. Nặng nề, sắc bén, nhịp nhàng và đầy cảm xúc. Khoảnh khắc ấn tượng nhất đến ở đoạn tiền điệp khúc, khi giọng hát chuyển sang một thứ gì đó thực sự ám ảnh. Tiếng hét hòa quyện với những âm thanh trong trẻo và hiệu ứng hậu kỳ tạo nên cảm giác như đang lướt qua giữa các thế giới hoặc ý thức.
Sau đó, ca khúc rẽ sang một hướng khác đầy hoang dại. Một đoạn rap đột ngột của Mikey Rotten bùng nổ trong bài hát với một dòng chảy thô ráp, dồn dập. Bất cứ ai đã từng xem anh ấy biểu diễn trên sân khấu Sài Gòn gần đây đều biết anh ấy hòa hợp với ban nhạc đến mức nào, và sự kết hợp này mang lại cảm giác tự nhiên. Câu rap của anh ấy mở rộng câu chuyện về sự hoang tưởng, mất ngủ, hối tiếc và suy sụp.
Đoạn breakdown cuối cùng đưa cơn bão trở lại với sức mạnh khủng khiếp và khép lại ca khúc một cách trọn vẹn. Nếu có một ca khúc nổi bật trong bản phát hành này, thì đó chính là ca khúc này.
The Worst (Bad Dog)
Ca khúc này mang đến cảm giác như một sự tiếp nối tinh thần của “Broken Symbol” từ “Chapter I,” nhưng nhanh chóng tạo dựng được bản sắc riêng. Nó nghiêng về groove thẳng, những đoạn crash mạnh mẽ, và ngôn ngữ riff đặc trưng của District 105. Điều làm nên sự khác biệt của ca khúc này chính là giọng hát của Huy. Cảm giác như khoảnh khắc anh ấy khóa chặt vào hình hài cuối cùng của mình. Những tiếng gầm gừ trầm ấm, những tiếng hét cao vút, kết cấu khác lạ và những khoảnh khắc clean được tính toán thời gian chính xác. Có sự tự tin và chính xác đã được gợi ý trước đó nhưng được thể hiện trọn vẹn ở đây.
Ca khúc cũng đi sâu vào lãnh địa "octanecore" với những lớp synth rực rỡ, rõ ràng được thiết kế cho chuyển động trực tiếp. Sau hai năm lưu diễn liên tục, ban nhạc biết chính xác điều gì giữ cho sàn diễn sống động, và họ áp dụng kiến thức đó mà không làm mất đi tính toàn vẹn trong sáng tác.
Một chi tiết cuối cùng làm nên cá tính của bài hát. Một đoạn nhạc mẫu từ bài hát "Người về cuối phố" của Cam Ly, một sự ám chỉ khác đến văn hóa đại chúng Việt Nam, len lỏi qua phần kết. District 105 luôn khéo léo lồng ghép những chi tiết văn hóa nhỏ này theo cách tinh tế hơn là phô trương.
Addiction
Càng về cuối càng gây bất ngờ lớn. Một bài hát rời xa dòng nhạc hardcore và nằm đâu đó giữa nỗi buồn pop nhẹ nhàng và sự thanh lọc cảm xúc mạnh mẽ. Nửa đầu nhẹ nhàng, du dương và đầy cảm xúc. Khi tiếng guitar vang lên ở nửa sau, ca khúc như được mở rộng thành một thứ gì đó đậm chất điện ảnh. Có thể nói là giống như Sleep Token.
Tiếng trống nổi bật ngay lập tức. Có một tiếng tách Slipknotish trong tiếng snare hòa quyện với một chút âm thanh chói tai của bài hát "St. Anger" của Metallica. Nó tạo nên nét riêng cho bản nhạc và chắc chắn rất hợp với nhịp trống.
Về mặt chủ đề, đây chính là điểm tựa cảm xúc của EP. Nó hiện thân cho khoảnh khắc được mô tả trong ý tưởng của EP. Nhận ra rằng điều bạn yêu thương nhất cũng chính là thứ đang hủy hoại bạn. Chôn cất, bóng ma, nỗi ám ảnh, nhu cầu tự tạo ra sự sống còn bằng cách giết chết phần con người không chịu buông bỏ. Nó kịch tính nhưng không hề cường điệu. Nó hiệu quả chính vì nó bất ngờ.
Đối với một ban nhạc có nguồn gốc từ dòng nhạc hardcore mạnh mẽ, “Addiction” cho thấy họ có thể làm được gì khi bước ra khỏi khuôn khổ.
Suy nghĩ cuối cùng
Sau "Chương I", nhiều người nghe mong muốn một bản phát hành dài hơn. Cảm giác đó không còn nữa. Giờ đây, rõ ràng là ba chương được thiết kế như một tác phẩm duy nhất, và thời lượng ngắn hơn nghe có vẻ hợp lý. Điều thực sự quan trọng là sự mạch lạc ngày càng tăng giữa các bản phát hành. "Chương II" khẳng định rằng District 105 không còn là một nghệ sĩ địa phương đầy triển vọng nữa. Họ là một ban nhạc có tầm cỡ quốc tế và sự tự tin.
Tiếng guitar được trau chuốt nhưng không hề khô khan. Tiếng trống vang lên đầy cá tính. Giọng hát giờ đây không thể nhầm lẫn với bất kỳ ai. Sava Tomic một lần nữa thổi bùng những gì tinh túy nhất của ban nhạc, và sự tiến bộ của anh trong vai trò nhà sản xuất phản ánh sự phát triển âm thanh của ban nhạc.
Về mặt hình ảnh, âm nhạc và cảm xúc, District 105 đã bước vào một giai đoạn mới, nơi mọi thứ cuối cùng cũng ăn khớp với nhau. Bộ ba phim này đang dần trở thành tuyên bố đầy tham vọng nhất của họ từ trước đến nay. Chúng ta sẽ háo hức chờ đợi cái kết và "Chapter III".
Điểm: 8.5/10


