Ban nhạc 18.18 của Saigon có thể là một cái tên "mới" trong danh sách, nhưng những người đứng sau ban nhạc này không hề xa lạ với bất kỳ ai. Hàng thập kỷ biểu diễn trên sân khấu, những thử nghiệm đa thể loại và xây dựng bối cảnh đã đi qua lịch sử của họ. Từ metal và hardcore đến nu-metal, psychedelic và punk. Kinh nghiệm dày dặn đó đã tạo nên một thứ âm nhạc cân bằng giữa những đoạn hook bóng bẩy với những đoạn break sôi động, những đoạn nhạc mosh-ready với những câu hát du dương.
Chúng tôi đã ngồi lại với ca sĩ chính kiêm nhạc sĩ chính Billy để theo dõi chặng đường từ những ngày đầu anh chơi guitar cho đến 18.18 ngày nay: những ban nhạc đã định hình nên anh, tư duy của các nhà sản xuất trong nhóm, cách một đội hình ổn định thúc đẩy quá trình sáng tác và những gì sẽ diễn ra tiếp theo.
Từ cây đàn guitar nhàm chán đến sân khấu ở tuổi mười ba
Ethos:
Bạn có thể kể lại cho chúng tôi nghe về thời điểm ban đầu không? Ký ức đầu tiên của bạn về âm nhạc là gì? Ký ức nào đã thôi thúc bạn sáng tác nhạc hoặc chơi một nhạc cụ nào đó?
18.18:
Để xem nào... Hồi nhỏ, bố tôi bảo tôi thử chơi guitar, nhưng lúc đầu tôi từ chối. Tôi bảo bố: "Không! Guitar chán lắm!". Đó là ngày đầu tiên. Ngày hôm sau, tôi cố gắng tìm nhạc guitar để xem nó là gì. Tại sao bố lại bảo tôi chơi guitar? Ngày thứ ba, tôi thử chơi. Ngày thứ tư, bố tôi dạy tôi chơi guitar. Tôi tin rằng có điều gì đó trong DNA của tôi muốn điều đó.
E:
Bố của bạn có chơi guitar không?
18.18:
Không, bố tôi chơi trống. Nhưng ông cũng là ca sĩ và chơi ghi-ta cổ điển.
E:
Bạn có nhớ mình bao nhiêu tuổi không?
18.18:
Tôi mười hai tuổi. Và đó là khởi đầu. Mọi thứ diễn ra khá nhanh với tôi kể từ khoảnh khắc đó. Tôi mười ba tuổi khi đã có ban nhạc và được biểu diễn trên sân khấu.
E:
Bạn có nhớ bài hát đầu tiên bạn học chơi là gì không?
18.18:
Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng hình như là "Don't Cry" hoặc "Nothing Else Matters". Lúc đó tôi nghe rất nhiều Guns and Roses và Metallica.
Thật ra thì rất kỳ lạ. Tôi nhận ra điều đó muộn hơn. Bạn biết đấy, ai cũng có kiếp trước và kiếp này. Một ngày nọ, tôi chợt nhận ra mình đã từng chơi một nhạc cụ trong kiếp trước. Tôi đã chơi nhạc cùng một nhóm nhạc trên thiên đàng. Chúng tôi đã chơi nhạc trời cho hoàng đế trên thiên đàng.
Tôi đã gặp vài người trong đời cũng làm điều tương tự như tôi. Họ bảo tôi nhắm mắt lại, họ cũng nhắm mắt lại, và tâm trí chúng tôi kết nối với nhau. Và họ kể cho tôi nghe về quá khứ của mình. Vấn đề là, "Bạn đã làm điều đó và bạn vẫn còn nó!" Lý do tôi nói tất cả những điều này là vì tôi thực sự không biết tại sao mình lại chơi nhạc. Có lẽ đó là định mệnh của tôi trong cuộc đời này. Tôi luôn yêu âm nhạc, đặc biệt là nhạc metal. (hahaha)
E:
Ban nhạc đầu tiên của bạn chơi thể loại nhạc gì?
18.18:
Chúng tôi chơi nhạc metal. Chúng tôi tự sáng tác nhạc và chơi một số bài của Metallica và Pantera. Nhưng thực ra tôi đã chơi ở hai ban nhạc ngay từ đầu. (hahaha)
Một là Multiplex, một ban nhạc tôi thành lập cùng với Khánh Trần, tay guitar của District 105, và tay trống hiện tại của tôi, Kim. Cùng thời điểm đó, tôi chơi alternative và nu metal với một ban nhạc khác. Thú vị là ban nhạc đó có một rapper trong đội hình, một cái tên khá nổi tiếng hiện nay – Suboi. Hồi đó, cô ấy nghe Slipknot và Limp Bizkit, cô ấy rất tuyệt.

Ban nhạc, Nghỉ giải lao và Xây dựng giọng hát
E:
Có ban nhạc nào thời kỳ đầu của bạn đáng chú ý không? Có bản phát hành hay chương trình nào bạn muốn giới thiệu không?
18.18:
Tôi đã chơi trong rất nhiều ban nhạc trong những năm qua. Tôi đoán là một ban nhạc grindcore mà tôi chơi ở Wuu đã có một album được phát hành thông qua Grindcore Karaoke. Dự án nu metal Negative của tôi cũng có một album được phát hành thông qua HeHeMetal. Tôi cũng có một dự án rock psychedelic với nghệ sĩ guitar Linh Hieu, có tên là Cat Violence.
E:
Có rất nhiều thể loại nhạc hỗn hợp. Liệu có dự án nào trong số những dự án đầu tiên này ảnh hưởng đến âm thanh của 18.18 theo cách nào không?
18.18:
Vâng, chắc chắn rồi. Ban nhạc punk cũ của tôi, tuy hoạt động không lâu nhưng đã ảnh hưởng đến phong cách của tôi. Sau khi Multiplex tan rã, tôi tham gia một dự án khác mang tên Current Will Carry Us. Cái tên này bắt nguồn từ Counterparts. Lần đầu tiên tôi chơi guitar 7 dây, và cũng là lần đầu tiên tôi chơi một thứ gì đó tương tự như djent. Sau đó, mọi người bắt đầu học theo phong cách đó. (hahaha)
Đó cũng là lúc Hardcore Vietnam ra đời. Huỳnh Huy, Xoi và tôi đã tham gia chương trình Hardcore United và ban nhạc của tôi đã chơi chương trình đó. Thật không may, tay trống Kim của chúng tôi đã chuyển đến Mỹ ngay sau đó. Điều đó khiến ban nhạc tan rã.
Đó là một sự kiện lớn trong đời tôi. Ít nhất là đối với sự nghiệp âm nhạc của tôi. Tôi cảm thấy chán nản vì cảm thấy mình chẳng có ai để cùng chơi nhạc. Chẳng có ai phù hợp để chơi cùng. Vậy nên tôi chẳng muốn chơi trong ban nhạc chút nào.
Không lâu sau, tôi gặp Vừng A Dính và chúng tôi cố gắng thành lập một ban nhạc. Chúng tôi muốn chơi nhạc punk nên tôi tìm một tay trống và anh ấy chọn Aki. Thế là chúng tôi thành lập 7Uppercuts. Nhưng lúc đó tôi đã rất bối rối. Có điều gì đó mách bảo tôi rằng tôi đang cố gắng quá sức và tôi không thể chịu đựng được cảm giác đó. Hơn nữa, tôi nhận ra mình phải tìm cách kiếm tiền để có thể chơi nhạc một cách tự do hơn. Vì vậy, tôi đã đi học tài chính và tạm gác guitar một thời gian.
Tôi vẫn viết nhạc, cố gắng truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ và chia sẻ những đoạn riff với mọi người để giúp họ sáng tác nhạc. Tôi đã làm điều đó với Knife Sticking Head, họ là bạn của tôi và tôi muốn thấy họ trưởng thành.
Đó thực sự là một khoảng thời gian khó khăn đối với tôi. Và rồi đến 18.18, tôi lại quay trở lại với âm nhạc. Tôi đã không chơi nhạc cùng mọi người trong khoảng bảy năm. Tôi không tham gia ban nhạc, nhưng tôi luôn ủng hộ giới trẻ, các nhạc sĩ và ban nhạc. Thỉnh thoảng, tôi đến gặp các anh 7Uppercuts và hỏi: "Này, cho tôi chơi guitar một buổi với các anh được không? Chơi một buổi diễn với các anh nhé?". Và đó là lúc tôi nhận ra mình cần phải tự làm điều gì đó.
Ban đầu, tôi nghĩ đến việc solo hoàn toàn. Bởi vì rất khó để mời được nhạc công chơi cùng. Bài hát đầu tiên tôi viết là với anh bạn Jason. Tôi quyết tâm solo, nhưng vũ trụ đã mách bảo tôi, "Cậu phải có một ban nhạc," và tôi đã đi theo. Tôi bắt đầu tập hợp mọi người và giờ chúng tôi đã có được điều đó.

Hóa học quan trọng hơn bằng cấp
E:
Nói đúng hơn, bạn đã nghĩ ra phiên bản này của ban nhạc như thế nào?
18.18:
Ừ thì tôi và Kim đã chơi với nhau từ rất lâu rồi. Anh ấy là tay trống của tôi từ trước đến nay! (hahaha) Anh ấy đỉnh nhất! Nhưng rồi tôi cũng có thêm Cường nữa! Anh ấy cũng đỉnh nhất. Anh ấy và Kim thì tôi không biết nữa, họ chơi nhạc giống nhau. Tôi nghĩ họ là những tay trống giỏi nhất Việt Nam. Giống như Naruto và Sasuke vậy, âm và dương vậy. Khi chơi trống, cả hai đều là những quái thú. Tôi không hiểu sao mình lại có được cả hai! (hahaha)
Việc gặp Ian thật tình cờ. Tôi đang ở quán cà phê với bạn thì anh ấy nói "Mình có một anh chàng mà mình nghĩ sẽ hợp với nhạc của cậu." Anh ấy giới thiệu Ian cho tôi và phản ứng đầu tiên của tôi là anh ấy kỳ quặc nhưng cũng kỳ quặc. Vậy nên tôi đã liên lạc với một người bạn khác, người này biết Ian và từng là tay trống trong ban nhạc một thời gian ngắn. Nhưng sau lần gặp đầu tiên, Ian đã trở thành và vẫn giữ vị trí tay bass của ban nhạc. Đó là vào năm 2023.
Chúng tôi đã có nhiều đội hình khác nhau từ khi thành lập. Tôi cũng có một số tay chơi, guitar, bass, vân vân rất giỏi, nhưng mọi chuyện không suôn sẻ. Họ đều là những con người và nhạc công tuyệt vời, nhưng tôi cảm thấy không đủ năng lượng cho những gì tôi hình dung. Tất cả đều "quá nhẹ nhàng" so với gu của tôi. Một số người trong số họ giờ đây chơi với những tên tuổi lớn, có lẽ còn lớn hơn chúng tôi nhiều. (hahaha)
E:
Bạn nghĩ ra tên ban nhạc như thế nào? Tên này khá lạ.
18.18:
Ai cũng hỏi thế! (hahaha) Thực ra rất đơn giản. Một là 18 khi thực sự đã 18 tuổi, và hai là khi bạn muốn làm tất cả những điều mình đã làm khi 18 tuổi mà không thể. Giống như 18 ấy. again; you can still do whatever, just do it! Also, I like the number 9, and 1 and 8 make up 9. (hahaha)
E:
Âm nhạc của bạn có rất nhiều thể loại pha trộn, và điều này hoàn toàn hợp lý với lịch sử của bạn. Ai "sở hữu" từng thể loại khác nhau này trong âm nhạc của bạn? Chỉ riêng bạn hay các thành viên khác trong ban nhạc đóng góp ý kiến?
18.18:
Tôi nghĩ nền tảng của tôi là hardcore và metalcore, rồi đến nhạc 2K. Thời kỳ đó ảnh hưởng đến tôi rất nhiều! Thời kỳ hoàng kim! Những ban nhạc như Linkin Park, Limp Bizkit, Simple Plan. Thể loại nhạc đó vào thời điểm bùng nổ rất khó tìm ở Việt Nam. Chỉ là một cộng đồng nhỏ, và một vài người đặc biệt sẽ hướng dẫn bạn bằng cách tặng bạn một đĩa CD hoặc chỉ cho bạn nơi tìm thấy "âm nhạc đích thực" này.
Tôi viết cấu trúc, lời bài hát và đặt tên cho chúng. Sau đó, chúng tôi cùng nhau sáng tác. Tôi muốn mọi người cùng nhau cống hiến năng lượng, từ đó tạo nên sự gắn kết của ban nhạc. Một cách khác để chúng tôi sáng tác là cùng nhau chơi nhạc trong phòng thu. Chúng tôi đến với tâm thế cởi mở và chỉ chơi nhạc. Sau đó, tôi viết dựa trên năng lượng mà chúng tôi cùng nhau tạo ra.

Nhà sản xuất trong ban nhạc: Nghề thủ công định hình sự sáng tạo như thế nào
E:
Vì tất cả các bạn đều có thế giới quan của một nhà sản xuất, liệu điều đó có ảnh hưởng gì đến việc viết nhạc của các bạn không? Giả sử các bạn đã hình dung được cách phối nhạc nào sẽ hiệu quả hơn, cách phối âm thanh, v.v.
18.18:
Chúng tôi hoàn thiện cấu trúc trong phòng tập. Sau đó, Cường bắt tay vào việc phối khí cho bài hát. Hai chúng tôi hoàn toàn kết nối với nhau; tâm trí chúng tôi đồng điệu 100%. Tôi hoàn toàn tin tưởng anh ấy. Mọi phản hồi chúng tôi trao đổi không bao giờ là vấn đề lớn, chỉ là những lần chỉnh sửa nhỏ. Tôi nghĩ khi chúng tôi viết nhạc mới, chúng tôi đã có thể hình dung ra bài hát hoàn chỉnh. Nó giống như một cánh cửa trong tâm trí chúng tôi vậy.
E:
Có câu trả lời KHÔNG hay CÓ chắc chắn nào cho âm nhạc của bạn không?
18.18:
Tôi không nói là KHÔNG. Tôi cho mọi thứ một cơ hội. Tôi rất cởi mở với việc thử nghiệm những điều mới. Nhưng tôi nghĩ chúng ta đã phần nào biết điều gì là đúng đắn và mục đích đúng đắn cần đạt được với âm nhạc là gì.
E:
Hãy nói một chút về EP của bạn. Chủ đề, nguồn cảm hứng và yếu tố nào đã ảnh hưởng đến quá trình thực hiện nó?
18.18:
Trước hết, tôi phải nói rằng thật khó khăn để thực hiện nó. Nhưng cũng tốt khi phải vật lộn một chút lúc ban đầu. Có điều gì đó để tin tưởng. Chúng tôi không mất quá nhiều thời gian để viết một bài hát, nhưng để hoàn thành nó, công đoạn đó lại dài hơn. Hơn nữa, chúng tôi cũng đã già rồi! So với tiêu chuẩn của người Việt Nam khi bắt đầu một ban nhạc độc lập, thì chúng tôi đã già rồi.
Nhưng chúng tôi vẫn còn 18 tuổi, nên đó chính là nguồn năng lượng cho chúng tôi làm những gì mình dự định. Đó mới là điều quan trọng nhất! Đó chính là chủ đề chính của EP này. Khẩu hiệu của chúng tôi là "Yêu sâu đậm, cuồng nhiệt trong âm nhạc." Chúng tôi đã được chạm đến bởi rất nhiều điều và chúng tôi đã truyền tải điều đó vào âm nhạc mà bạn có thể nhảy theo, mosh theo, và nhảy theo trên sân khấu. Tôi cho rằng 80% EP là câu chuyện của tôi, và 20% còn lại cũng là câu chuyện của tôi. (hahaha)
Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều thu thập năng lượng từ người khác và những gì đang diễn ra xung quanh mình. Sau đó, chúng ta sử dụng năng lượng đó để tạo ra thứ mà chúng ta gọi là bài hát.
E:
Nói về ảnh hưởng lẫn nhau. Các bạn là thành viên của TupTac Records và làm việc chặt chẽ với những người khác trong nhóm. Các bạn nhìn nhận thế nào về tập thể mà các bạn đã tạo dựng? Các ban nhạc và cá nhân khác có thúc đẩy các bạn làm việc nhiều hơn và hiệu quả hơn không?
18.18:
Chúng tôi chỉ là một nhóm. Chúng tôi chơi cùng nhau, chúng tôi gắn bó với nhau, và chúng tôi có cùng gu âm nhạc. Chúng tôi hỗ trợ nhau như anh em. Chúng tôi đang cố gắng xây dựng bối cảnh bằng cách chơi những bản nhạc hay nhất có thể. Tôi tin rằng đó là cách tốt nhất.

Giữa các câu lạc bộ và sân khấu lớn
E:
Bạn thấy 18.18 ở đâu trong hệ sinh thái âm nhạc Việt Nam? Bạn xuất thân từ một nền tảng hardcore, nhưng lại có rất nhiều người hâm mộ nhạc pop. Bạn có những bài hát làm hài lòng cả những người yêu nhạc heavy metal lẫn nhạc pop nhẹ nhàng. Làm thế nào để bạn cân bằng tất cả?
18.18:
Chúng tôi không có ranh giới. Chúng tôi xuất thân từ giới hardcore nhưng đã từng làm việc riêng với những người đến từ nhiều nền tảng khác nhau. Nhờ vậy, chúng tôi có thể chơi với các ban nhạc underground ở các câu lạc bộ nhỏ, nhưng cũng có thể biểu diễn trước 10.000 người tại một lễ hội nhạc pop. Các nhà tổ chức biết chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để làm hài lòng khán giả.
Ngày nay, mọi thứ đều hòa quyện. Chúng tôi cũng vậy. Ví dụ, Ian thích funk và R&B, Cường thích nhạc heavy, còn Kim thì mê đủ thứ; anh ấy có thể chơi nhạc đồng quê, rock, metal, bất cứ thể loại nào. Không còn một thể loại duy nhất nào nữa; không còn gì chung chung nữa.
E:
Bạn có nghĩ đó là lý do tại sao, ngay cả khi không có bản phát hành chính thức, các bạn vẫn có thể có được một lượng lớn buổi biểu diễn ở Việt Nam không?
18.18:
Một phần là vì điều đó, đúng vậy. Tôi nghĩ có hai lý do tại sao chúng tôi chơi nhạc nhiều như vậy ngay từ những ngày đầu. Thứ nhất, mối quan hệ của chúng tôi với mọi người. Tất cả chúng tôi đều đã chơi nhạc hơn 20 năm. Chúng tôi có nhiều mối quan hệ và đã tạo dựng được tên tuổi riêng. Thứ hai, chúng tôi đặt đúng năng lượng vào công việc và năng lượng đó cứ lan tỏa ra. Điều đó tác động đến việc mọi người muốn chúng tôi đến xem biểu diễn.
Kiểm tra hiện trường: Thận trọng và lạc quan
E:
Vì anh đã ở đây lâu như vậy, anh có thấy vấn đề gì trong bối cảnh Việt Nam hiện tại không?
18.18:
Chắc chắn là có, hoặc rất nhiều, nhưng chúng ta không nên lo lắng. Tôi nghĩ chúng ta cứ để mọi chuyện tự nhiên. Mọi thứ đều xảy ra đúng lúc.
Tôi chỉ có thể nói về Sài Gòn. Đôi khi tôi cảm thấy chúng tôi thực sự không có một cộng đồng nào cả. Hồi nhỏ, chúng tôi đã cố gắng xây dựng một cộng đồng. Tôi đã nói chuyện với những người đến từ Indonesia, Thái Lan, hỏi tại sao và bằng cách nào họ xây dựng được cộng đồng của mình, và làm thế nào Việt Nam cũng có thể làm được điều đó. Lúc đó, tôi đã hy sinh rất nhiều; thời gian, tiền bạc, và cả máu xương để xây dựng một cộng đồng.
Hiện tại, chúng ta đang có một bối cảnh mới. Có tốt có xấu, nhưng số lượng người nghe nhạc gốc đã lớn hơn nhiều so với trước đây. Đồng thời, có vẻ như không phải tất cả mọi người đều thích nhạc gốc. Giống như trước đây, mọi người thực tế hơn về nó. Tôi cảm thấy tình yêu đích thực dành cho nó đang thiếu. Vẫn còn một số người đặc biệt yêu nhạc, ví dụ như 9xacly, hay nhóm TupTac chẳng hạn.

Tiếp theo là gì và lời khuyên cho làn sóng mới
E:
Kế hoạch của bạn trong thời gian tới là gì?
18.18:
Chúng tôi đang lên kế hoạch làm một album. Lần này chúng tôi muốn thử nghiệm nhiều hơn nữa. Nhiều thể loại hơn, nhiều ý tưởng hơn. Tôi đoán chúng tôi sẽ mất khoảng một năm để thực hiện điều đó.
Chúng tôi cũng đang chuẩn bị phát hành một đĩa đơn với Giấy đa, hai ban nhạc, một bài hát. Không phải một EP chia đôi, mà là một bài hát chia đôi. (hahaha) Tôi nghĩ đó là một cách tuyệt vời để quảng bá cho cả hai ban nhạc và mỗi người chúng tôi có thể chơi một bài hát bất cứ lúc nào.
Ngoài ra, chúng tôi đang lên kế hoạch làm một điều gì đó, tôi tin rằng đó sẽ là buổi diễn livehouse tuyệt vời nhất Sài Gòn. Chúng tôi có một đội ngũ tuyệt vời sẽ cùng nhau thực hiện dự án này. Rất nhiều người chúng tôi quen biết và trân trọng chúng tôi. Đặc biệt là phần âm thanh. Lưu lại ngày, 20 tháng 11 nhé. Golden Bird’s event venue.
E:
Câu hỏi cuối cùng, như thường lệ, lời khuyên của bạn dành cho các ban nhạc trẻ hoặc các cá nhân mới bắt đầu hành trình âm nhạc là gì?
18.18:
Hãy cứ nghe theo trái tim và giác quan thứ sáu của bạn về âm nhạc. Bạn phải nuôi dưỡng tất cả bằng tình yêu. Trong các buổi tập, khi nghe, khi viết, hãy luôn đặt tình yêu vào đó.
18.18Câu chuyện của 18.18 như một bản thiết kế cho sự trường tồn: học hỏi rộng rãi, lựa chọn đồng đội cẩn thận, và coi mỗi chương như một phần của cùng một bài hát. Thông điệp của Billy giản dị mà kiên định: hãy sống đúng với tuổi 18. Tò mò hơn là thoải mái, cộng đồng hơn là cái tôi, tình yêu hơn là ồn ào. Nếu những chương trước xây dựng nên động cơ, thì những chương tiếp theo trông như một con đường rộng mở.

