Một buổi biểu diễn được tổ chức tại Tone Lab luôn mang đến cảm giác ấm cúng và thân mật, với các buổi giới thiệu của họ gần giống như một chuỗi sự kiện liên tục dành riêng để giới thiệu các nghệ sĩ địa phương nhỏ. Gần đây, các tiết mục đã nghiêng nhiều hơn về các thể loại giai điệu và đa dạng. Việc xem các ban nhạc biểu diễn trên một sân khấu nhỏ, khiêm tốn dưới những hàng đàn guitar treo mang đến cho không gian một bầu không khí ấm áp, thân thuộc, giống như một cửa hàng âm nhạc mở cửa cho nền âm nhạc địa phương phát triển và tự hỗ trợ lẫn nhau. Các buổi giới thiệu của Tone Lab thường nhỏ gọn, với một ban nhạc chính cùng một ban nhạc hỗ trợ. Khán giả cũng thường phản ánh năng lượng gắn kết tương tự. Hầu hết những người đến đều đã biết và tích cực theo dõi các ban nhạc biểu diễn, chứ không phải chỉ đến xem ngẫu nhiên. Lần này, buổi giới thiệu của Room128 cũng không ngoại lệ. Sự kiện này đánh dấu một cột mốc quan trọng trong hành trình bảy năm của ban nhạc, từ chỗ khá hướng nội và kín đáo trở nên cởi mở, nổi bật và định hình rõ nét bản sắc của mình. Mở màn cho đêm nhạc là ban nhạc shoegaze trẻ địa phương 4our, với âm thanh shoegaze mộng mơ, mang hơi hướng alternative, rất phù hợp với không khí của buổi biểu diễn.
4our: Lovesick Shoegaze
Mặc dù khởi đầu muộn và lượng khán giả không nhiều, 4our đã bước lên sân khấu với nguồn năng lượng tích cực. Được thành lập vào năm 2023, ban nhạc bắt đầu một cách khiêm tốn với các thành viên Tuấn Tú (tay guitar) và Tuấn Bảo (ca sĩ/tay guitar), những người lần đầu gặp nhau trực tuyến trước khi cùng nhau thành lập ban nhạc, sáng tác nhạc, tụ tập ở các quán cà phê và biểu diễn cùng các ban nhạc khác. Từ những ngày đầu, 4our đã tập trung âm nhạc của mình vào các chủ đề về tình yêu, sự tan vỡ và tuổi trẻ. Không chỉ đơn thuần là yêu thích thể loại shoegaze, ban nhạc còn bị thu hút bởi cách nó cân bằng giữa sự mạnh mẽ và sự thoải mái, một sự tương phản phản ánh rõ nét sức nặng cảm xúc trong lời bài hát của họ. Sau khi đã biểu diễn một vài buổi diễn nhạc indie tại các địa điểm như Yoko và Kobe, ban nhạc dường như đã dần xây dựng được một lượng người hâm mộ nhỏ nhưng chân thành trong giới trẻ địa phương. Ngay cả với một set nhạc kéo dài 30 phút, nhiều khán giả rõ ràng đã biết các bài hát và hoàn toàn đắm chìm trong màn trình diễn.
Về mặt âm nhạc, 4our thiên về sử dụng nhiều hiệu ứng vang vọng, âm thanh guitar mờ nhạt và bầu không khí mộng mơ, mang hơi hướng garage, vừa trẻ trung vừa hoài cổ. Ban nhạc cũng kết hợp những đoạn hát du dương dài, dần tắt, hòa quyện tự nhiên vào các bản nhạc cụ của họ. Buổi biểu diễn lần này bao gồm cả những ca khúc cũ và mới, gần như bao quát toàn bộ tiết mục hiện tại của họ. Với việc liên tục phát hành nhạc, một album dường như là bước tiếp theo tự nhiên. Buổi biểu diễn mang lại cảm giác mộc mạc và chân thật. Có những lúc gặp sự cố kỹ thuật, nhưng thay vì làm giảm đi chất lượng buổi diễn, nó lại làm tăng thêm cảm giác rằng đây chỉ đơn giản là một ban nhạc chơi đúng như con người thật của họ, không hề chỉnh sửa. Ca sĩ chính Tuấn Bảo đặc biệt thu hút khán giả trong suốt buổi diễn, trò chuyện thân mật với mọi người và kết thúc bằng một bài phát biểu ngắn cảm ơn cả khán giả và địa điểm tổ chức. Ngay cả với những vấn đề nhỏ, những người đến xem dường như thực sự thích thú với âm nhạc và kết nối với bầu không khí của ban nhạc.

Room128: Hành trình 7 năm
Như thường lệ, Room128 không hề lãng phí thời gian mà lập tức bắt đầu ngay. Khi họ bước lên sân khấu, một đám đông lớn đã tụ tập. Buổi biểu diễn mở màn bằng một đoạn nhạc không lời đầy mộng mơ, ngay lập tức tạo nên không khí phù hợp, hòa quyện một cách tự nhiên với âm thanh indie và shoegaze đặc trưng của ban nhạc. Về phong cách, Room128 luôn mang tính khám phá. Âm nhạc của họ chuyển đổi giữa indie rock, shoegaze, dream pop, và thậm chí cả một chút funk, nhưng vẫn giữ được âm thanh rất riêng biệt. Khi biểu diễn trực tiếp, các lớp hiệu ứng, tiếng vang và kết cấu không gian được thể hiện rõ ràng, mang lại cho khán phòng cảm giác tĩnh lặng và đắm chìm. Nhiều thành viên cũng là những gương mặt quen thuộc trong giới âm nhạc địa phương. Ví dụ, tay trống Khoa Vàng và tay guitar Oniks Lê thường xuyên biểu diễn với nhiều ban nhạc khác trong cộng đồng.
Một điều nổi bật ở Room128 là ca từ rất giàu ý nghĩa. Lời bài hát, tất cả đều được hát bằng tiếng Anh, mang một giọng điệu cá nhân, sâu lắng, thể hiện suy nghĩ và cảm xúc một cách tự nhiên. Giọng hát cũng thể hiện được sự đa dạng cảm xúc đó, chuyển đổi giữa những đoạn hát nhẹ nhàng, du dương và những tiếng hét khàn khàn, mạnh mẽ. Sau một vài ca khúc mở màn, khán giả ban đầu có phần rụt rè dần tiến lại gần sân khấu hơn khi ban nhạc trình diễn một trong những bài hát cũ được người hâm mộ yêu thích. Ánh sáng mờ ảo càng làm cho không gian thêm phần thoải mái. Nửa đầu buổi biểu diễn tập trung vào các bài hát từ những album trước đó như “Saigon Somersault”, trong khi nửa sau giới thiệu những ca khúc mới hơn. Giữa buổi diễn, một số bài hát được chính các thành viên sáng tác giới thiệu. Tay guitar Oniks Lê giải thích rằng “Reflection of a Room” được viết trong thời gian phong tỏa do COVID, lấy cảm hứng từ cảm giác kỳ lạ, gần như ảo giác khi bị cô lập trong một căn phòng quá lâu. “Write Me in Your Song” được viết bởi tay bass Huyền Nga, trong khi “But, Always” là của ca sĩ/tay guitar Petit. Mỗi phần của buổi biểu diễn đều kết thúc với một tiết mục sôi động hơn, phần đầu khép lại bằng bài “Saigon Somersault” và phần thứ hai hướng đến bài “Here We Are”. Đến cuối buổi diễn, nhiều người ngồi bệt xuống sàn khi không khí dịu xuống, trước khi đạt đến đỉnh điểm cảm xúc cuối cùng trong bài hát kết thúc. Cũng dễ thấy rằng nhiều khán giả thực sự theo dõi sát sao ban nhạc. Trong một buổi tặng đĩa CD nhỏ và trò chơi đố vui về ban nhạc, một số người đã biết câu trả lời.

Buổi biểu diễn của Room128 tại Tone Lab giống như một sự phản ánh về hành trình âm nhạc dài hơi của ban nhạc. Với phần trình diễn shoegaze trẻ trung và giàu cảm xúc của 4our cùng với màn trình diễn nội tâm của Room 128, đêm diễn đã cho thấy sự đa dạng và độc đáo của nền nhạc indie địa phương. Khán giả, những cuộc trò chuyện giữa các bài hát, và thậm chí cả những thiếu sót nhỏ trong suốt đêm diễn đều góp phần làm cho buổi diễn trở nên gần gũi và chân thực. Đặc biệt đối với Room 128, buổi biểu diễn này giống như một cột mốc thầm lặng. Sau bảy năm xây dựng âm thanh và bản sắc của mình, ban nhạc giờ đây cảm thấy cởi mở và tự tin hơn trong việc chia sẻ âm nhạc của họ với một lượng khán giả ngày càng tăng, những người rõ ràng hiểu và kết nối với nó. Trong một không gian thân mật như Tone Lab, sự kết nối đó đã trở thành điểm nhấn của đêm diễn.


