Một lần nữa, những nhà tổ chức mới nổi tại Cahopkhongcogai đã chứng minh rằng kinh nghiệm không quan trọng bằng việc nắm bắt được xu hướng văn hóa. Mặc dù là những người mới, họ đã thành thạo nghệ thuật "móc túi" giới trẻ địa phương, không phải bằng chiêu trò, mà bằng cách tuyển chọn những ban nhạc tài năng không kém gì chính họ. Buổi biểu diễn tựa như một sân chơi của sự tinh nghịch âm nhạc, pha trộn sự châm biếm thời đại internet với những thể loại âm nhạc không chịu đứng yên. Đó là một lễ hội tôn vinh sự độc đáo, kỳ lạ và năng lượng bất diệt của một thế hệ chỉ muốn vui chơi.
ẾCKO – NHỮNG KẾT CẤU ÂM THANH VÀ NHỮNG TRÁI TIM NẶNG NỀ
Trở lại sau một thời gian dài vắng bóng, ẾCKO đã mang đến một âm thanh mạnh mẽ, gai góc trở lại sân khấu. Ban nhạc không lãng phí thời gian để thể hiện nguồn gốc văn hóa internet của mình, mở màn bằng "Duvet," một bài hát thực sự dành cho khán giả "thường xuyên trực tuyến". Các ca khúc tự sáng tác của họ tiếp nối, đặc trưng bởi những đoạn riff alternative thô ráp và màn trình diễn trống mạnh mẽ, đóng vai trò như nhịp đập của buổi biểu diễn. Màn trình diễn được củng cố bởi hai giọng ca chính của ban nhạc, với cách thể hiện luân phiên tạo thêm một lớp cảm xúc sâu lắng, vang vọng cho năng lượng hỗn loạn của âm nhạc.

IRO – NIỀM VUI KHÔNG THỂ THỎA HIỆP KẾT HỢP VỚI NHỮNG GIAI ĐIỆU LẤP LÁNH
Là một trong số ít những ban nhạc Emo vùng Trung Tây biểu diễn tại Sài Gòn, Iro là một gương mặt mới, nhưng chỉ trong buổi diễn thứ hai, họ đã tạo dựng được bản sắc riêng biệt, không khoan nhượng. Về mặt hình ảnh, ban nhạc như một giấc mơ kỳ lạ, với đội hình gồm một cậu học sinh Nhật Bản, một cô hầu gái sát thủ và một nhân viên McDonald's. Về âm nhạc, họ cũng không hề thỏa hiệp. Phần trình diễn của họ là một hành trình kỹ thuật qua những đoạn riff math-rock phức tạp và những giai điệu synth-piano mê hoặc, dẫn dắt khán giả vào một chuyến đi kỳ lạ đến hư không. Sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm khi ca sĩ chính đảm nhiệm cả bass, guitar và kèn kazoo, tạo ra một âm thanh độc đáo nhưng lại hiệu quả đến bất ngờ. Họ kết thúc phần trình diễn bằng một nỗ lực thất bại khi cover bài hát kinh điển của thể loại này "Never Meant", một thất bại hoàn toàn phù hợp với phong cách của họ. Đối với một ban nhạc mới, Iro chơi nhạc với niềm vui thuần khiết, không hề giả tạo, khiến mọi người háo hức chờ đợi xem họ sẽ gây ra những trò nghịch ngợm gì tiếp theo.

LULABY – PROVING VIBES MATTER MORE THAN REHEARSALS
Lulaby proved that chemistry transcends geography. Even with members living far apart and minimal practice sessions, the band united on stage to unleash a wave of funky energy that hit the crowd hard. The electric guitar lines were vibrant and loud, creating a groove so heavy that the audience couldn’t help but headbang and shake their entire bodies. The energy on the floor was matched by the band’s lead vocalist, whose internal power commanded the yard. As they played familiar anthems, the venue erupted into a collective choir, proving that Lullaby knows exactly how to connect with a crowd.

CHIPPUNKS – BÙNG NỔ SÂN KHẤU VỚI NĂNG LƯỢNG CAO
Chippunksđã mang tinh thần pop-punk hỗn loạn đích thực lên sân khấu, một phần là do chủ ý, một phần là do tình cờ. Vì tay bass vắng mặt, ca sĩ chính buộc phải gánh vác toàn bộ buổi diễn, hát đến kiệt sức. Trong lúc thở dốc, anh không ngần ngại trêu chọc người bạn cùng ban nhạc vắng mặt. Bất chấp sự thay đổi đội hình, ban nhạc đã mang đến một màn trình diễn thẳng thắn, nhanh và ồn ào với các ca khúc từ EP năm ngoái, khiến đám đông cuồng nhiệt gật đầu và nhảy múa. Đó là một nỗ lực anh hùng của adrenaline thuần túy, nhưng lại kết thúc một cách bi thảm nhất theo kiểu punk-rock, cống hiến hết mình nhưng không bán được một món đồ lưu niệm nào trên sân khấu.

THỨC – MỘT CHUYẾN PHIÊU LƯU ĐẦY MÀU SẮC CỦA ÂM THANH VÀ TÂM HỒN
Khép lại đêm nhạc là Thức, một cái tên đã tạo nên tiếng vang lớn trong làng nhạc dù chỉ mới nổi lên cách đây một năm. Trở lại sân khấu cùng ban nhạc sống đầy đủ, anh đã mang đến một màn trình diễn vừa siêu thực vừa mới mẻ, hoàn toàn không hề giả tạo. Mặc dù chỉ gồm bốn bài hát, nhưng đó là một kiệt tác về mặt tạo không khí, thu hút khán giả ngay từ nốt nhạc đầu tiên. Thức dẫn dắt đám đông qua một không gian âm thanh chuyển đổi từ nhạc folk ma mị sang một loại nhạc psychedelic lôi cuốn hiếm thấy ở Việt Nam. Với giọng hát mộng mơ của anh ấy lơ lửng khắp khán phòng, đám đông cùng nhau nhún nhảy, tạo nên một kết thúc hoàn hảo. Thật là một vinh dự khi được chứng kiến một âm thanh độc đáo như vậy vang vọng dưới bầu trời đầy sao.

Đêm nhạc khép lại không phải bằng tiếng hò reo ầm ĩ, mà bằng năng lượng chân thật của một buổi tụ họp thân mật. Mặc dù sự kiện có những thiếu sót và dàn nghệ sĩ tham gia gồm những tài năng trẻ đang phát triển, nhưng những điều không hoàn hảo đó chỉ càng làm tăng thêm sức hút của nó. Mỗi nghệ sĩ trên sân khấu đều cống hiến hết mình, biểu diễn với tinh thần không khoan nhượng, không chịu bó buộc trong khuôn khổ an toàn. Đó là một màn trình diễn của những cá tính riêng biệt và niềm vui thuần khiết, không bị gò bó, nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi, những buổi biểu diễn hay nhất không phải là những buổi được trau chuốt kỹ lưỡng, mà là những buổi được chơi bằng cả trái tim.

