Có những đêm đến đầy biến động, ồn ào với ý đồ rõ ràng, và được kết nối bởi rủi ro. Một đêm mà nhạc rock Việt Nam kinh điển, sự khẩn trương của punk, âm thanh thử nghiệm và nhịp điệu nguyên thủy va chạm tại Kobe Town, mỗi tiết mục định hình lại không gian trước khi nhường chỗ cho tiết mục tiếp theo. Những gì diễn ra sau đó không chỉ là một danh sách nghệ sĩ, mà là sự leo thang chậm rãi của căng thẳng, kết cấu và sự giải tỏa.
Nguồn gốc và sự cộng hưởng — Thangca đặt nền tảng cảm xúc
Mở màn đêm diễn là Thangca với phong cách stoner rock, đồng thời cũng sử dụng một số yếu tố của psychedelic rock. Sự phối hợp giữa các thành viên lại cực kỳ ăn ý và mỗi bài hát của họ là một câu chuyện riêng biệt, được truyền tải qua giọng hát đầy cảm xúc của vocal. Một khởi đầu không thể hoàn hảo hơn, Thangca đã hâm nóng bầu không khí cho toàn bộ show diễn.

Động lực không ngừng nghỉ — The Broken Flowers Vượt qua mọi giới hạn
Nhiệt độ khán phòng thực sự bùng nổ khi The Broken Flowers bước lên sân khấu. Họ trình diễn không ngừng nghỉ với một nguồn năng lượng vô tận. Điểm nhấn gây kinh ngạc nhất chính là tay trống người Nhật; dù tay phải vẫn còn bó bột do chấn thương từ vài tháng trước, anh vẫn đánh cực kỳ chắc tay và giữ nhịp hoàn hảo.

Âm thanh như một môi trường — Phạm Thế Vũ định nghĩa lại không gian
Phạm Thế Vũ mang đến một không gian experimental (thực nghiệm) ma mị nhất mà tôi từng trải nghiệm. Những tiếng distorted pedals như đấm xuyên không gian, tạo nên những làn sóng âm thanh rung chuyển màng nhĩ. Nó không hề vô nghĩa mà là một cấu trúc âm thanh toàn vẹn. Khi nhắm mắt lại, bạn sẽ lạc vào một thế giới khác, nhưng khi mở mắt ra, hiệu ứng thị giác và âm thanh hòa quyện lại tạo nên một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ.

Độ Chính Xác Nguyên Thủy — Ryosuke Kiyasu Kết Thúc Trận Đấu Một cách Trọn Vẹn
Nghệ sĩ người Nhật này là một lời đáp trả đanh thép cho những ai thích "phán xét" qua màn hình điện thoại. Việc nằm ở nhà xem clip concert không bao giờ giúp bạn hiểu được cái "phê" và bầu không khí thực thụ của live music. Từng cú gõ trống của ông đều có tempo và chủ đích rõ ràng, kỹ thuật có thể nói là hoàn hảo. Về phần cảm xúc, tiếng trống của Ryosuke như vẽ ra một bức tranh về lục địa Châu Phi - những nhịp điệu African beats hoang dã, như tiếng chày gõ vào thân cây của thổ dân, nguyên bản và đầy sức mạnh.

Cuối cùng, điều đọng lại không chỉ là âm lượng hay cường độ, mà là sự tương phản. Mỗi màn trình diễn tạo nên không gian riêng, nhưng cùng nhau chúng tạo thành một câu chuyện rời rạc nhưng mạch lạc, minh chứng cho thấy khi các cảnh vượt qua ranh giới và thể loại hòa quyện, điều gì đó thực sự sống động có thể xảy ra. Đây không phải là nhạc nền hay nghe thụ động. Nó đòi hỏi sự hiện diện, và nó đã đền đáp xứng đáng.
Lời của: Mai Phương & Kiên

