Giới indie Sài Gòn thường bùng nổ ở những góc khuất bất ngờ nhất của thành phố. Đêm 15 tháng 11, Alibi đã trở thành điểm hội tụ của bốn nghệ sĩ định hình nên âm thanh đêm của thành phố: Sugary Serial, 7/4 Surfers, Navy và Con Cá Điện.
Sugary Serial – Dream Pop trên bờ vực của nhạc đồng quê
Đêm nhạc mở màn với Sugary Serial, một ban nhạc ba thành viên với âm nhạc pha trộn giữa Indie Dream Pop và chút gì đó ấm áp hơn. Âm nhạc của họ mang đến cảm giác gần gũi với miền quê, ngay cả khi chúng ta đang ở Quận 1 của thành phố lớn Sài Gòn.
Âm nhạc của họ mang một sự nhẹ nhàng gần gũi với thể loại nhạc đồng quê, không phải về mặt cấu trúc mà là cảm giác về một bầu trời rộng mở trên đầu chúng ta.
Trix, một thành viên của ban nhạc và cũng là nhà sản xuất của toàn bộ sự kiện. Cùng với các bạn đồng hành, Sugary Serial đã tạo nên giai điệu nhẹ nhàng: âm thanh synth rực rỡ, giọng hát du dương, và một bầu không khí khiến cả khán phòng như được thở phào nhẹ nhõm khi màn đêm buông xuống.

7/4 Surfers – Bản song ca, hai nhạc cụ và một căn phòng đầy căng thẳng
Nếu Sugary Serial là hơi thở thì 7/4 Surfers là sự tăng tốc đột ngột.
Cặp song ca này – tay trống và tay bass, không có ca sĩ, bước lên sân khấu với sự tự tin của một dàn nhạc đầy đủ. Màn trình diễn của họ bắt đầu bằng tiếng dùi trống. "Clack, clack". Một tín hiệu. Một tia lửa bắt đầu.
Mish, tay bass, cúi đầu, đẩy pedalboard và bắt đầu chơi, tạo nên một khối âm thanh đồ sộ. Đẩy, xoắn và chồng các hiệu ứng cho đến khi âm trầm cất lên một cách thô ráp, "rên rỉ" xuyên thẳng qua màng nhĩ của mọi người.
Họ tạo nên động lực hoàn toàn thông qua sự tương tác. Những tiếng trống dồn dập, mạnh mẽ hòa quyện với tiếng vỗ tay và nhịp điệu của Mish, một kỹ thuật kết hợp biến tiếng bass thành cả nhịp điệu lẫn giai điệu.
Năng lượng mà họ tập hợp được, với sự tham gia của hai người chơi, được truyền tải một cách thuần túy.
Cả căn phòng nghiêng về phía họ, theo nhịp đập đầu tiên, khi họ đưa không gian về phía giai điệu hậu rock.

Hải quân – Giấc mơ trở nên u ám
Navy đã thay đổi bầu không khí của đêm diễn ngay từ khoảnh khắc cô bước lên sân khấu. Là một nghệ sĩ solo pha trộn giữa dream pop và indie rock, cô mang trong mình một sức hút nhẹ nhàng. Giọng hát của cô nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Những đường guitar lấp lánh như đang lăn trên mặt hồ tĩnh lặng.
Khi cô trình bày ca khúc “Một vòng hồ Tây”, bầu không khí trở nên hòa quyện giữa nỗi nhớ, sự dịu dàng và sự tĩnh lặng của đêm khuya. Khán giả như hòa mình vào cô, như thể cô đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình với khán giả trong khán phòng.
Sự hiện diện chứ không phải âm lượng chính là giọng nói của cô ấy.

Con Cá Điện – Khi hỗn loạn trở thành nghệ thuật
Then came the final play of the night, Con Cá Điện.
Một cuộc phỏng vấn nhanh với cô Han, giọng ca chính của Con Cá Điện, đã tiết lộ thể loại âm nhạc của họ giống như một cửa hàng tạp hóa. Một ẩn dụ phù hợp cho một nhóm nhạc gồm các thành viên có nền tảng âm nhạc hoàn toàn khác biệt.
Tiết mục của họ ngay lập tức tụt dốc vì cách viết tên ban nhạc. Điên, Nặng, Điện – Crazy, Heavy, Electric.
Tiếng trống dồn dập. Âm thanh synths lóe sáng như dây điện hở. Tiếng guitar gầm rú đầy phấn khích. Ban nhạc không chút do dự tiến lên, và cả khán phòng cũng theo sau. Đến đoạn cuối, đám đông hoàn toàn bị cuốn theo cơn bão, cuốn theo từng nhịp đập hỗn loạn, dữ dội cho đến tận cùng.

Màu sắc, ánh sáng và hình dạng của đêm
Alibi đóng vai trò quyết định trong cách diễn ra của buổi tối. Những bức tường được sơn màu vàng đậm và xanh lá cây vẫn giữ được sự ấm áp ngay cả trong điều kiện ánh sáng yếu. Ánh đèn sân khấu màu tím và đỏ phủ lên các nghệ sĩ, tạo nên một sắc thái u ám cho căn phòng. Những bóng đèn treo tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên một không gian sống động, nơi mọi người có thể lắng đọng, kết nối và hòa mình vào âm thanh rộn ràng.
Tạo nên bầu không khí và âm thanh của thành phố khi màn đêm buông xuống, một sự kết hợp hoàn hảo với năng lượng lan tỏa trong từng set nhạc. Và với điều đó, Alibi đã nhớ lại những gì âm nhạc sống động có thể mang lại cho căn phòng.












Words & Images: Hohish Ho

