Đối với những người thường xuyên tham dự, chuỗi sự kiện hàng tháng Black Sheep luôn đồng nghĩa với Kobe Town, địa điểm thân mật đã nuôi dưỡng rất nhiều tài năng indie mới nổi. Nhưng lần này, ban tổ chức đã phá vỡ khuôn mẫu. Rời bỏ vùng an toàn, các nhà tổ chức đã có một bước tiến táo bạo bằng cách chuyển địa điểm tổ chức chương trình đến Golden Bird’s. Với sân khấu hoành tráng hơn và hệ thống âm thanh vượt trội, đây là một tuyên bố về quyết tâm. Với sự góp mặt của các nghệ sĩ đã được cộng đồng yêu mến, đêm nhạc này đã chứng minh rằng khi được thúc đẩy bởi tình yêu âm nhạc mãnh liệt, ngay cả “con cừu đen” cũng có thể tỏa sáng hơn bao giờ hết.
Alexis và ban nhạc thắp sáng sân khấu với giọng hát truyền cảm và những giai điệu tràn đầy năng lượng.
Alexis Cao, một cái tên tương đối mới trong làng nhạc địa phương, đã mang đến một bầu không khí phóng khoáng cho đêm diễn. Dù là gương mặt mới, nhưng chất giọng của cô ấy không thể phủ nhận là thuộc hàng đỉnh cao. Trình diễn những ca khúc từ EP đầu tay của mình, cô đã mang đến một màn trình diễn khó lòng rời mắt. Giọng hát của cô ấy là một phát hiện hiếm có, uyển chuyển và sâu lắng, với giai điệu dễ gây nghiện ngay lập tức. Tuy nhiên, điều kỳ diệu không chỉ nằm ở giọng hát, mà còn ở sự tương tác giữa cô và ban nhạc. Sự phối khí chính xác và những bản hòa âm tinh tế đã truyền tải chiều sâu nghệ thuật vào màn trình diễn, đảm bảo âm nhạc cũng hấp dẫn không kém giọng hát. Đó là một sự kết hợp ăn ý, nơi kỹ năng âm nhạc đỉnh cao gặp gỡ tài năng thiên bẩm, tạo nên một không gian âm thanh vừa tinh tế vừa cuốn hút.

IRIHI ĐANG THỂ HIỆN ĐẠI BÀI HỌC CHUYÊN SÂU VỀ TOÁN HỌC KỸ THUẬT VỚI ĐỘ CHÍNH XÁC TUYỆT ĐỐI.
Irihi đã phá vỡ thói quen thường lệ, bỏ qua phần mở đầu tiêu chuẩn và đi thẳng vào một màn trình diễn ngẫu hứng liên tục, đầy mê hoặc. Nó bắt đầu nhẹ nhàng với một mô típ guitar lặp đi lặp lại, nhưng sự tĩnh lặng đó chỉ là đánh lừa. Âm thanh dần dần dâng cao, xoáy tròn thành một màn trình diễn bùng nổ với những đoạn riff kỹ thuật hòa quyện hoàn hảo với những đường bass mạnh mẽ và tiếng trống vang dội. Khi năng lượng đạt đến đỉnh điểm, giọng ca chính xuất hiện để thể hiện những bản hit quen thuộc. Giọng hát của cô là sự pha trộn ấn tượng giữa giai điệu hoài niệm và một chút gai góc, thô ráp và mãnh liệt đến nỗi tay guitar đã làm đứt dây đàn giữa chừng màn trình diễn. Đó là một màn trình diễn gây nghiện, phô diễn vẻ đẹp hỗn loạn của họ, như một lời giới thiệu đầy hứng khởi cho những yếu tố trong EP sắp ra mắt của họ.

THE BREEZE KHAI THÁC SỨC MẠNH CỦA SỰ GIẬN DỒI DẬY
The Breeze tạo nên sự tương phản rõ rệt với các tiết mục trước đó. Phần trình diễn của họ bắt đầu với những giai điệu guitar ám ảnh và giọng hát chất chứa nỗi buồn kìm nén. Thật không may, do chương trình bị chậm tiến độ, ban nhạc buộc phải cắt bớt hai bài hát khỏi danh sách biểu diễn, một quyết định khiến cả nghệ sĩ và khán giả đều cảm thấy tiếc nuối. Tuy nhiên, sự tiếc nuối đó nhanh chóng biến thành cơn thịnh nộ tột độ. Khi họ bắt đầu bài “Satan”, tâm trạng thay đổi dữ dội. Giọng ca chính biến thành một thứ gì đó giống như một con quỷ trong truyền thuyết được giải phóng, mang đến những giọng hát mê hoặc dần chuyển thành những tiếng gầm gừ khàn khàn được khuếch đại qua loa phóng thanh. Phần còn lại của buổi biểu diễn là một sự bùng nổ hoàn toàn, như thể họ đang dồn hết mọi năng lượng còn lại để bù đắp cho thời gian đã mất, không để lại gì phía sau.

CHÂN ĐỜI THEO ĐUỔI CHÂN TRỜI VỚI NĂNG LƯỢNG TRẺ TRUNG
Chân Trời mang đến một nguồn năng lượng rực rỡ, muôn màu muôn vẻ trên sân khấu. Âm thanh của họ được định hình bởi những đoạn riff guitar lấp lánh, ngân nga trong không khí, tạo nên một bầu không khí cuốn hút. Giọng ca chính đầy bất ngờ, biến đổi từ những câu hát dịu dàng đến những tiếng hét bùng nổ, trong khi phần nhạc cụ chắc chắn đảm bảo mỗi thành viên trong ban nhạc đều có cơ hội tỏa sáng. Buổi biểu diễn giống như một trận chiến ma quái chống lại những rung cảm đen tối do The Breeze để lại. Chấp nhận thử thách, khán giả cùng ban nhạc thể hiện sự đoàn kết độc đáo, bắt chước "ấn tay" trước khi lao vào hỗn loạn. Khi giọng ca chính cất lên một tiếng hét chói tai, xé toạc cả khán phòng bùng nổ thành một cơn cuồng loạn headbanging, ăn mừng sức nóng mãnh liệt, không thể ngăn cản của tuổi trẻ.

NÃO CÁ VÀNG GHI LẠI NHỮNG KHÍA CẠNH CHÂN THẬT VÀ SÂU SẮC CỦA TÌNH YÊU
Bước lên sân khấu với vẻ quyến rũ mộc mạc, Não Cá Vàng đã biến cây đàn guitar acoustic thành nhịp đập trái tim của buổi biểu diễn. Với những giai điệu bắt tai và lời bài hát kể về những thăng trầm dễ đồng cảm của tình yêu, họ ngay lập tức kết nối với khán giả. Tuy nhiên, sự gần gũi này không đồng nghĩa với sự đơn giản. Bên dưới những bài hát dễ hát theo là nền tảng của những đoạn riff guitar phức tạp, liên tục biến đổi, thể hiện kỹ năng tuyệt vời. Buổi biểu diễn đạt đến đỉnh điểm trong khoảnh khắc kết nối thuần túy, khi ban nhạc thực sự hòa mình vào khán giả, xóa bỏ rào cản giữa sân khấu và mặt đất để trở thành một giọng nói tập thể.

TRẦN ĐỨC NGUYÊN VÀ BAN NHẠC KẾT THÚC ĐÊM NHẠC VỚI MỘT MÀN TRÌNH DIỄN ÂM THANH ĐA TẦNG.
Dành màn trình diễn công phu nhất cho tiết mục cuối cùng, Trần Đức Nguyên đã lấp đầy sân khấu với một dàn nhạc khổng lồ gồm 11 thành viên. Từ trống và guitar đến dàn kèn đồng rực lửa với saxophone và trombone, sân khấu chật kín người, nhưng mỗi thành viên đều đóng một vai trò riêng biệt, quan trọng trong việc tạo nên một bức tường âm thanh hùng vĩ, đa tầng. Nổi bật giữa dàn nhạc này là Trần Đức Nguyên, với giọng hát mê hoặc thể hiện sự đa năng đáng kinh ngạc, chuyển đổi dễ dàng từ Blues đầy cảm xúc sang Metalcore mạnh mẽ. Sự kết hợp giữa giọng hát mạnh mẽ của anh và dàn kèn đồng vang dội đã đốt cháy đám đông, tạo nên một vòng mosh pit trước khi bất cứ ai kịp nhận ra điều gì đang xảy ra. Đó là một sự bùng nổ hỗn loạn nhưng được tính toán kỹ lưỡng, hứa hẹn một album đầu tay tràn đầy những kết cấu đa dạng, phong phú và tham vọng vô bờ bến.

Là chương trình thường niên cuối cùng trong năm, phiên bản Black Sheep lần này đánh dấu một cột mốc quan trọng. Nó vẫn kiên định với định hướng của mình là đưa những tài năng bị gạt ra ngoài lề xã hội đến với ánh sáng. Sự quyết tâm của ban tổ chức được thể hiện không chỉ trên sân khấu mà còn cả bên ngoài, nơi các nghệ sĩ nán lại trước và sau chương trình để trò chuyện với khán giả và tặng họ những món quà lưu niệm như một lời cảm ơn. Đêm diễn không tránh khỏi một vài trục trặc, một vài sự cố kỹ thuật và vấn đề về thời gian. Nhưng cuối cùng, đó là một đêm đầy tự hào đối với tập thể Kìm Nên Ngay và là minh chứng cho cộng đồng indie Việt Nam, những người không ngừng nỗ lực và chiến đấu vì đam mê của mình mỗi ngày.

