Trong thời đại mà các bản phát hành nhạc metal thường bị phân mảnh thành các đĩa đơn thân thiện với thuật toán và các bản nhạc nhá hàng, Rêvasseur của Hanoi vẫn tiếp tục đi ngược dòng. “Reaper’s Gale,” album dài thứ hai của họ, được xây dựng một cách không hề che đậy như một album hoàn chỉnh, gồm mười một ca khúc, bốn mươi hai phút, một câu chuyện lời bài hát và hình ảnh thống nhất, và sự nhấn mạnh rõ ràng vào định dạng vật lý. Đây không phải là sự hoài niệm chỉ vì mục đích hoài niệm; đó là một lập trường nghệ thuật có chủ đích.
Giống như album đầu tay, “Reaper’s Gale” mang đậm tính mạch lạc: các chủ đề về danh dự, sự hữu hạn của cuộc sống, chủ nghĩa cuồng tín, quyền lực và sự vô nghĩa của hiện sinh lặp đi lặp lại xuyên suốt, được phản ánh qua một bảng âm thanh ưu tiên sự liền mạch hơn là sự bất ngờ. Tuy nhiên, điều đã thay đổi là sự rõ ràng, cả trong khâu sản xuất lẫn ý đồ.
Truyền thống, sự kiểm soát và tinh thần nội bộ
Một trong những đặc điểm nổi bật của Rêvasseur chính là phương pháp tự thực hiện hoàn toàn. Kỹ thuật âm thanh, hòa âm, làm chủ bản thu và sản xuất đều được xử lý nội bộ, mang lại cho ban nhạc toàn quyền kiểm soát sáng tạo. Sự tự chủ này thể hiện rõ trong toàn bộ album: mỗi nhạc cụ đều chiếm vị trí của mình một cách tự tin, mỗi sự thay đổi về âm lượng đều mang tính chủ đích chứ không phải là sự điều chỉnh.
Mặc dù chính ban nhạc tự mô tả album này là sự trở lại với âm thanh death metal "truyền thống" hơn, "Reaper's Gale" lại sạch sẽ hơn đáng kể so với nhiều bản phát hành melodic death metal hiện đại vốn thiên về sự thô ráp hoặc tính thẩm mỹ lo-fi. Sự rõ ràng ở đây không làm mất đi sự hung hãn; thay vào đó, nó làm tăng thêm tính mạnh mẽ trong các màn trình diễn. Bạn có thể nghe thấy từng tiếng gảy đàn, từng điểm nhấn của trống, từng ngữ điệu trong giọng hát, mà album không bao giờ rơi vào cảm giác lạnh lẽo, quá máy móc.
Sự cân bằng giữa tính chính xác và tính nhân văn trở thành một trong những điểm mạnh nhất của album này.
Một màn mở đầu đầy bất ngờ và vòng tròn ảnh hưởng khép kín.
Album mở đầu với “…To The Brethren” và ngay lập tức gây bất ngờ. Bên dưới cấu trúc death metal quen thuộc là ảnh hưởng rõ rệt của “metalcore thời Myspace”, đặc biệt là trong cách chơi riff và giai điệu. Đôi khi, sự so sánh trở nên khá gần với những tác phẩm đầu tiên của Parkway Drive.
Đây không phải là sự tương đồng hời hợt hay ngẫu nhiên. Dòng nhạc metalcore giữa những năm 2000 nổi tiếng là đã "mượn" phần lớn vốn từ vựng giai điệu của mình từ những người tiên phong nhạc death metal Thụy Điển, điển hình là At the Gates và In Flames. Những gì Rêvasseur đang làm ở đây giống như một vòng tròn khép kín: một ban nhạc melodic death metal truyền thống vô thức tiếp thu những ý tưởng từ các ban nhạc vốn được định hình bởi dòng nhạc death metal trước đó.
Thay vì làm loãng bản thu âm, khoảnh khắc giao thoa phong cách này lại tạo thêm một lớp quen thuộc bất ngờ, đặc biệt là đối với những người nghe đã tiếp cận nhạc nặng thông qua metalcore trước khi tìm hiểu sâu hơn về extreme metal.
Động lực, bạo lực và sự tự tin về kỹ thuật
“Death Haunts Me” và “Hold Your Breath” tiếp tục đà tiến lên của album, kết hợp những giai điệu sắc bén với những tín hiệu mạnh mẽ không thể nhầm lẫn; những đoạn breakdown kép được chơi bằng kỹ thuật palm-muted, những chuyển đổi bùng nổ và những đoạn solo được thực hiện có chủ đích chứ không phải để phô trương. Những ca khúc này thể hiện rõ lập trường “đây là death metal”, đồng thời vẫn cho phép sự nhạy bén về giai điệu của ban nhạc dẫn dắt sự hỗn loạn.
Màn trình diễn guitar thực sự nổi bật đầu tiên xuất hiện với ca khúc “Die Well, Son.”. Những đoạn solo theo phong cách tân cổ điển đan xen với những nhịp trống dồn dập và những thay đổi nhịp điệu, tạo nên một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của album. Thật dễ dàng để hình dung ca khúc này sẽ trở thành một bài hát được yêu thích trong các buổi biểu diễn trực tiếp, không chỉ bởi kỹ thuật điêu luyện mà còn bởi sức hút cảm xúc của nó. Câu chuyện về tình cha con được lồng ghép trong lời bài hát làm tăng thêm chiều sâu cho mỗi giai điệu thăng trầm.
Sự suy giảm giữa album
Sự thay đổi phong cách táo bạo nhất của album đến từ ca khúc “Geld The Liars.” Nằm ở vị trí chính giữa album, nhịp độ chậm lại, bầu không khí trở nên dày đặc hơn, và Rêvasseur bước vững chắc vào lãnh địa u ám. Tiếng guitar trở nên đồ sộ, mang một sức nặng âm trầm đè bẹp, tương phản mạnh mẽ với các ca khúc xung quanh.
Sự chuyển biến này hiệu quả chính xác bởi vì nó được tiết chế. Thay vì làm gián đoạn đà phát triển của album, nó lại làm sâu sắc thêm đà đó—tạo thêm chiều sâu trước khi cơn bão lại ập đến.
Một ca khúc chủ đề mang tính định hình
Bài hát chủ đề, “Reaper’s Gale,” đóng vai trò như một luận điểm chính. Những đoạn riff mạnh mẽ, nhịp trống phức tạp và sự thay đổi giọng hát đầy năng động (từ những suy tư gần như lời nói đến những tiếng gầm gừ hoang dã) đều hiện diện. Nếu có một bài hát nào đó có thể gói gọn bản sắc của Rêvasseur, thì đó chính là bài này.
Ở đây, những điểm mạnh của ban nhạc hội tụ: kỹ thuật điêu luyện mà không cứng nhắc, sự mạnh mẽ được cân bằng bởi giai điệu, và sự suy tư trong lời bài hát mà không hề tự thương hại. Ngay lập tức, người ta hiểu tại sao ca khúc này lại được đặt tên cho album. Nó chắt lọc tất cả những gì Rêvasseur làm tốt vào một tuyên bố duy nhất, mạch lạc.
Độ chính xác không cần vô trùng
Những ca khúc như “Civilised Savagery,” “L’honneur Et Le Gloire,” và “Let The Seas Boil” trở lại với thể loại melodic death metal quen thuộc, được thúc đẩy bởi sự giận dữ, tốc độ và kỹ thuật chơi nhạc điêu luyện. Thể loại này nổi tiếng vì ưu tiên kỹ năng kỹ thuật (thường là bỏ qua cảm xúc), nhưng Rêvasseur tránh được cái bẫy đó.
Mỗi màn trình diễn ở đây đều tràn đầy sức sống. Cách chơi nhạc chặt chẽ nhưng không hề máy móc; trau chuốt nhưng vẫn đầy cảm xúc. Nó gợi lên cảm giác như đang đứng trước ban nhạc trong một buổi biểu diễn trực tiếp hoàn hảo. Đó là sự hỗn loạn có kiểm soát hơn là sự thực hiện máy móc!
Một khoảnh khắc tạm dừng trước đòn đánh cuối cùng
Bản nhạc không lời acoustic "Departure" mang đến một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, một hơi thở trước khi album kết thúc bằng những ca khúc mạnh mẽ. Mặc dù nó hoạt động hiệu quả như một đoạn nhạc chuyển tiếp, người ta có thể lập luận rằng việc kết thúc album ở đây, tròn mười ca khúc, có thể tạo ra một kết thúc ấn tượng hơn.
Thay vào đó, Rêvasseur đã chọn trở lại một lần nữa với “Signs Of The Times,” mang đến một tuyên ngôn melodic death metal cuối cùng, củng cố các chủ đề của album thay vì thách thức chúng. Đó là một lựa chọn an toàn, nhưng không phải là một lựa chọn kém hiệu quả.
Một sự tiến hóa có tính toán
Tóm lại, “Reaper’s Gale” không phải là một sự thay đổi hoàn toàn. Đó là một sự tiến triển có chừng mực, một sản phẩm rõ ràng hơn, sự tự tin hơn trong sáng tác và những mở rộng tinh tế về phong cách mà không từ bỏ bản sắc cốt lõi của ban nhạc. Những khoảnh khắc “mềm mại” hoặc du dương hơn trong album đôi khi thậm chí có thể là điểm khởi đầu cho những người nghe không thuộc giới death metal truyền thống, trong khi cách thể hiện giọng hát hiện đại hơn, nghiêng về metalcore đương đại hơn là melo-death cổ điển với tiếng gầm gừ đặc trưng, giúp người nghe dễ tiếp cận hơn mà không làm giảm đi sự mạnh mẽ.
“Reaper’s Gale” là một album mạch lạc, kỷ luật và được xây dựng một cách chu đáo. Nó xứng đáng được nghe trọn vẹn, tôn trọng định dạng vật lý và củng cố cam kết của Rêvasseur về tính toàn vẹn nghệ thuật hơn là chạy theo xu hướng. Mặc dù có thể không định nghĩa lại thể loại melodic death metal, nhưng nó củng cố vị trí của ban nhạc trong thể loại này—và hé lộ tiềm năng lớn hơn nữa trong tương lai.
Đánh giá 7.5/10

