Bedlam Royals hiếm khi tuyên bố rầm rộ và buổi trình diễn phát hành album của họ cho “The Gap” cũng không ngoại lệ. Căn phòng dần dần lấp đầy, tin tức lan truyền rằng đây không phải là một buổi biểu diễn địa phương điển hình mà là một buổi ra mắt đầy đủ, kiểu đêm mà một ban nhạc bước hoàn toàn vào âm thanh mà họ đã tạo ra. Với Toanraw thiết lập giai điệu với thương hiệu u sầu hậu punk của riêng họ, sân khấu đã sẵn sàng cho một đêm được xây dựng dựa trên tâm trạng thay vì cảnh tượng trước khi Bedlam Royals chơi một nốt nhạc duy nhất.
Những gì diễn ra sau đó là một màn trình diễn đề cao sự kiên nhẫn hơn là kết quả tức thì. Thay vì theo đuổi phản ứng tức thời mà phần lớn giới âm nhạc thường hướng tới, Bedlam Royals để cho sự căng thẳng tích tụ dần, tin tưởng khán giả sẽ cùng họ vượt qua những đoạn cao trào chậm rãi, những thay đổi đột ngột và những khoảng thời gian dài mà bầu không khí nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời ca nào. Điều đó tạo nên một sự tĩnh lặng hiếm có trong đám đông, một sự tĩnh lặng được xây dựng dựa trên sự tập trung hơn là sự kiềm chế, và nó đã tạo tiền đề cho tất cả những gì mà việc phát hành album muốn thể hiện.
TOANRAW MỞ ĐÊM VỚI NHỮNG ÂM THANH POST-PUNK VÀ DARKWAVE
Đêm nhạc mở màn với Toanraw, một cái tên vẫn còn khá mới mẻ trong làng nhạc nhưng đã thể hiện rõ ý định của mình ngay từ những nốt nhạc đầu tiên. Được xây dựng dựa trên khả năng sáng tác của Nguyễn Minh Toàn và cùng biểu diễn trên sân khấu với dàn nhạc luân phiên đến từ From Da Slum Collective, dự án này kết hợp post-punk, darkwave và một dòng nhạc rock Việt Nam u sầu mà hiện nay ít nghệ sĩ địa phương nào theo đuổi. Màn mở đầu mang một nét riêng biệt hơn là sự chuyển tiếp, không chỉ đơn thuần là màn khởi động mà còn là tuyên ngôn về hướng đi của góc nhỏ này trong làng nhạc.
Trong khoảng ba mươi phút, Toanraw tập trung vào cảm xúc hơn là nhịp điệu. Các chuỗi hợp âm được chơi chậm rãi, lặp đi lặp lại theo cách thu hút sự chú ý, trong khi sự tương tác giữa các nhạc cụ trên sân khấu đảm nhiệm phần lớn công việc truyền tải cảm xúc. Lần này, ban nhạc chơi thiếu một cây guitar, một khoảng trống lẽ ra có thể làm giảm chất lượng âm thanh. Thay vào đó, các nhạc công còn lại đã lấp đầy khoảng trống với sự tiết chế và chính xác đến mức sự thiếu vắng hầu như không được nhận thấy, một dấu hiệu nhỏ nhưng đầy ý nghĩa cho thấy các tác phẩm được kết hợp chặt chẽ như thế nào ngay cả ở giai đoạn đầu này.
Toanraw hiện vẫn chưa phát hành bản thu âm chính thức nào, mặc dù nhóm đã hứa hẹn sẽ sớm ra mắt sản phẩm mới. Trong thời gian chờ đợi, họ liên tục hoạt động tại Hà Nội và Sài Gòn, để lại ấn tượng rõ rệt ở bất cứ nơi nào họ đến, và lịch diễn tại các lễ hội mùa hè đã được xác nhận. Với những gì đã thể hiện, việc chờ đợi một bản phát hành chính thức dường như là rào cản duy nhất giữa Toanraw và một lượng khán giả rộng lớn hơn.

BEDLAM ROYALS BIẾN BUỔI RA MẮT ALBUM TẠI SÀI GÒN THÀNH MỘT BÀI HỌC VỀ KHÔNG GIAN
Một số ban nhạc cần một giọng ca để thu hút sự chú ý của bạn. Bedlam Royals thì không cần.
Ngay từ những nốt nhạc đầu tiên vang lên, căn phòng đã chìm trong một bầu không khí lạnh lẽo, kỳ lạ thay lại mang hơi hướng điện ảnh. Nó khiến tôi tưởng tượng mình đang đứng giữa mùa đông Serbia, ảm đạm, tĩnh lặng và khó chịu theo một cách tuyệt vời nhất. Tiếng guitar đã truyền tải cảm giác đó trước khi ban nhạc đột ngột thay đổi nhịp điệu. Nhịp độ thay đổi, âm thanh trở nên sống động hơn, và tôi nhận ra không ai cần phải nói một lời nào. Âm nhạc đã tự lên tiếng.
Đó có lẽ là cách tốt nhất để mô tả Bedlam Royals.
Họ để âm nhạc tự nói lên tất cả. Suốt buổi biểu diễn, tôi cứ nghĩ về Tool, không phải vì âm thanh của họ giống hệt Tool, mà vì họ cùng chia sẻ một triết lý âm nhạc tương tự. Các bài hát như được thở. Nhịp điệu đan xen vào nhau, các đoạn riff phát triển chứ không lặp lại, và mỗi sự chuyển tiếp đều có chủ đích. Âm nhạc phức tạp mà không hề cố gắng chứng minh điều gì đó.
Một trong những bất ngờ lớn nhất của đêm diễn là chứng kiến Papa Lâm, được biết đến nhiều nhất với vai trò tay trống của ban nhạc pop-punk Việt Nam 7uppercuts, hoàn toàn lột xác khi ngồi sau bộ trống. Đây không phải là lối chơi trống pop-punk đầy năng lượng mà mọi người vẫn biết đến anh. Ở đây, anh chơi với sự kiên nhẫn, chính xác và tiết chế, trở thành một phần không thể thiếu trong bầu không khí đầy mê hoặc của ban nhạc.
Và thành thật mà nói… tôi nghĩ mình tiêu đời rồi.

Càng nghe sâu, tôi càng thấy mình chìm đắm vào thế giới u ám mà họ tạo ra. Những lớp âm thanh len lỏi bên dưới những đoạn riff, tạo nên những kết cấu khó chịu, như thể đang cào cấu vào da thịt bạn. Nó không trong trẻo. Nó không dễ chịu. Nhưng chính vì thế mà nó đẹp.
Phần nhịp điệu xứng đáng được chú ý riêng. Tay bass, rõ ràng xuất thân từ dòng nhạc jazz fusion, đã mang đến một lượng chuyển động bất ngờ cho sân khấu. Có lúc, anh ấy nhảy thẳng xuống đám đông mà không làm gián đoạn nhịp điệu, ngay lập tức làm tăng năng lượng trong khi mọi người khác vẫn tập trung vào âm nhạc.
Giọng hát của Viktor là một điểm nhấn khác. Anh ấy không cần phải hét lên mỗi giây để thu hút sự chú ý. Cách thể hiện chậm rãi, ám ảnh của anh ấy lấp đầy căn phòng bằng sự căng thẳng, khiến những tiếng hét cuối cùng càng thêm mạnh mẽ. Sự tương phản này hoạt động hoàn hảo với sự thay đổi liên tục trong âm nhạc của ban nhạc.
Phần thiết kế âm thanh cũng xứng đáng được khen ngợi. Các lớp âm thanh môi trường, tiếng vọng và tiếng ồn nền đều là những hiệu ứng làm nổi bật các phần của bài hát. Kết hợp với những đoạn riff mạnh mẽ, dồn dập, chúng tạo nên một bầu không khí luôn khiến bạn phải đoán mò. Mỗi khi tôi nghĩ mình biết bài hát sẽ đi đến đâu, một bước ngoặt bất ngờ khác lại xuất hiện.
Một điều mà tôi hiếm khi trải nghiệm ở các buổi biểu diễn địa phương đã xảy ra đêm đó. Mọi người thực sự dừng lại để lắng nghe.
Thay vì ngay lập tức tìm kiếm đoạn mosh pit tiếp theo, phần lớn khán giả tập trung vào từng chuyển động trên sân khấu. Bạn có thể cảm nhận được mọi người đang cố gắng cảm nhận âm nhạc trước khi phản ứng. Sự chú ý như vậy là điều bạn không thường thấy, đặc biệt là trong những buổi biểu diễn nhạc nặng.
Dĩ nhiên, năng lượng cuối cùng cũng bùng nổ. Ngay cả khi hai bài hát cuối cùng sắp đến, không ai có vẻ muốn rời đi. Tay bass một lần nữa hòa mình vào khán giả, biến cả khán phòng thành một màn trình diễn chung thay vì tách biệt ban nhạc khỏi đám đông.
Bài hát cuối cùng bắt đầu với giai điệu gần như lãng mạn. Chậm rãi, mộng mơ, thậm chí có thể khiến người ta nhún nhảy theo điệu nhạc trong chốc lát. Những giai điệu rung động tuyệt đẹp lan tỏa khắp căn phòng trước khi mọi thứ lại chìm vào sự nặng nề đến ngột ngạt.
Trước khi rời sân khấu, ban nhạc đã dành một khoảnh khắc để cảm ơn bạn bè và tất cả những người đã giúp đỡ để album “The Gap” ra đời. Đó là một lời nhắn nhủ giản dị, chân thành và là một lời nhắc nhở tuyệt vời rằng những album như thế này không bao giờ được tạo nên chỉ bằng nỗ lực cá nhân.
Rồi điệu nhảy lại bắt đầu. Nhiều chuyển động hơn. Nhiều màn mosh pit hơn. Nhiều tiếng hò hét vang dội hơn. Những khoảnh khắc cuối cùng không thể nào hoàn hảo hơn: những đoạn riff mạnh mẽ rung chuyển cả khán phòng trong khi khán giả hô vang yêu cầu thêm một bài hát nữa.
“The Gap” không phải là một album thu hút sự chú ý của bạn bằng những khoảnh khắc hào nhoáng. Nó chinh phục người nghe bằng cách xây dựng sự căng thẳng, bầu không khí và sức nặng cảm xúc cho đến khi bạn hoàn toàn bị cuốn vào thế giới của nó.
Bedlam Royals đã tạo ra một trải nghiệm đọng lại rất lâu sau khi nốt nhạc cuối cùng tắt hẳn.
FULL GALLERY BY CA KOI LANG THANG



